Đây là một câu ngạn ngữ Anh mà tôi vô cùng tâm đắc, nếu dịch một cách dân dã thì nó tương đương với câu tục ngữ Việt Nam “Có chí thì nên”, còn theo tinh thần Gami thì sẽ là “ở đâu có ý chí, ở đó có con đường”. Mặc dù không hàm súc bằng cách dịch trước nhưng cách dịch sau khiến tôi thấy gần gũi với bản thân hơn cả, chẳng những vì tôi là một trong những con người Gami mà còn bởi đó là câu lột tả chính xác nhất chặng đường đầy thăng trầm dẫn tôi đến với Công ty Ford An Đô - một thành viên trong Tập đoàn mà cho đến giờ, mỗi khi hồi tưởng lại, tôi vẫn thấy xúc cảm tươi mới như chuyện của ngày hôm qua.
Tôi, một cậu trai ham học hỏi, đầy nhiệt huyết với nghề, yêu sự giao thiệp, thích đối mặt với thử thách và đam mê sự bận rộn dù nhìn ngoại hình thư sinh của tụi thì ít ai nghĩ vậy. Với tính cách như vậy nên việc chán nản với những công việc không cho con người ta cơ hội thăng tiến và phát triển bản thân là điều dễ hiểu. Đó cũng là bước khởi đầu đưa tôi tìm đến Ford An Đô.
Có phải là định mệnh không khi mà ngay từ lúc ban đầu khi chưa hề có một chút vốn liếng hiểu biết nào về Gami mà tôi đã bị nó cuốn hút một cách vô thức, thậm chí tôi cho đó là một cái duyên thầm, một tình yêu tiềm ẩn mà đến giờ phút này tôi mới nhận ra hoặc đôi khi cơ hồ như là đang nhận ra. Tôi từ bỏ công việc cũ đang gây ức chế trong tâm lý để háo hức tham dự các vòng thi tuyển đầy thử thách của Gami. Điều mà tôi không ngờ đến là Ford An Đô cũng đang trong quá trình xây dựng, thậm chí nếu không muốn nói là mới bắt tay vào xây dựng. Điều đó cũng có nghĩa là cho dù nếu trúng tuyển thì thời gian đi làm của tôi vẫn chưa thể nào xác định được. Thế là tôi trở thành kẻ thất nghiệp trong suốt thời gian chờ đợi. Nghĩ thật buồn cười, lúc ấy tôi biết chắc là mình đã trúng tuyển sau rất nhiều lần chủ động gọi điện đến trụ sở tập đoàn để hỏi kết quả nhưng trên thực tế thì tôi không đi làm, ở nhà và tiếp tục chờ đợi. Đó là một cảm giác thật mong manh và mơ hồ như người ta đang đối diện với một thứ gì đó không có hình, không thể nắm bắt được hoặc biết là đang nắm trong tay nhưng lại cũng biết là nó có thể vụt biến bất cứ lúc nào.

Tôi lo lắng. Tôi căng thẳng. Tôi hy vọng. Rồi tôi buồn.
Cuối cùng tôi quyết định chiều chiều phóng xe xuống chỗ bến xe Nam Thăng Long để đếm từng ngày công trình Ford An Đô hoàn tất. Nhưng mỗi lần tôi đến, cái công trình dang dở ấy ngày hôm nay dường như giống hệt ngày hôm qua, nó thổi vào lòng tôi một nỗi niềm tê tái. Giống như một tình yêu không được đáp lại – tình yêu đơn phương. Về sau tôi kể điều này cho bạn tôi nghe, cô ấy đã cười phá lên đầy thú vị và không quên đưa ra một câu nhận xét: “Anh thật ngây thơ nhưng đó là một sự ngây thơ đáng yêu!”
Không thể chịu được sự nhàn rỗi, tôi tìm thêm cho mình một vài cơ hội khác, song thú thực trong lòng tôi vẫn hướng về Ford An Đô như một niềm thuỷ chung son sắt do Tạo hoá sắp đặt. Công việc mới cho tôi lương cao, cho tôi phát huy khả năng sáng tạo và một môi trường làm việc khá thân thiện. Nhưng tôi vẫn cảm thấy một điều gì đó không ổn trong mình. Phải chăng tôi sinh ra và học tập là để làm cố vấn dịch vụ nên khi ngồi giam mình trong phòng thiết kế với bốn bức tường, tôi thấy mình như Robinson lạc ra ngoài đảo hoang vậy: buồn vô tận....
Tôi được gọi tham gia một số buổi đào tạo rời rạc của Gami. Sở dĩ gọi là rời rạc là bởi vì khoảng cách thời gian giữa mỗi lần học là cả nửa tháng, thậm chí là một tháng. Mặc dù vậy nhưng với tôi đó vẫn có thể coi là một cuộc “mở mắt” cho bản thân. Tôi hiểu rõ hơn về Gami và quy mô của Tập đoàn, ngoài lĩnh vực kinh doanh, sửa chữa ô tô, Gami còn mở rộng và có một vị thế không nhỏ trong lĩnh vực bất động sản và tài chính ngân hàng. Điều hấp dẫn hơn cả đối với tôi là Chủ tịch tập đoàn là một vị Tiến sỹ vô cùng đáng kính, người đã từng nghiên cứu về một lĩnh vực mà tôi say mê không kém gì công việc mà tôi đang làm: lĩnh vực Vật lý lý thuyết. Tôi không thể phủ nhận được rằng, sau này, dự những buổi nghe ông chuyện trò là không nhiều nhưng ảnh hưởng của ông đến cuộc sống của tôi quả thực không hề nhỏ chút nào.
Sau buổi học cuối cùng, tôi lại một lần nữa đến chỗ bến xe Nam Thăng Long. Mọi thứ không hề thay đổi.
Một ngày nọ, tôi nhận được điện thoại báo chính thức đi làm tại Ford An Đô. Tôi như một đứa trẻ xa nhà lâu ngày nhớ bố mẹ bỗng được tin được trở về nhà vậy. Tôi không màng công việc lương cao nhưng thiếu cơ hội thăng tiến, tôi không thiết tha công việc nhàn nhã và sạch sẽ kia, tôi tin mình đã tìm đúng con đường mình phải đi và lý tưởng thực sự cho mình. Song, tôi vẫn sợ. Niềm tin của tôi có phải là quá sớm?
Kể từ buổi học cuối cho đến ngày được gọi đi làm chính thức cách nhau nửa tháng. Chiều hôm đó, tôi lại đi thăm dò tiến độ thi công công trình mong đợi của tôi. Tôi thật sự choáng váng. Showroom đã hoàn thiện. Thật không thể tin nổi. Chỉ có nửa tháng thôi... Cho đến tận hôm sau, ngồi làm việc trong toà nhà ấy rồi mà tụi vẫn không thể nào tin là thật, vẫn cứ nghĩ là mình đang mơ.
Công ty tôi là một đứa con non trẻ của Tập đoàn nhưng căng tràn sức sống và tiềm năng. Từ khi chính thức đi vào hoạt động đến nay, chưa đầy một năm nhưng doanh thu liên tục tăng, đáng để các bậc đàn anh đàn chị ngưỡng mộ. Và còn gì tự hào hơn khi công ty tôi còn trở thành một công ty có cơ sở hạ tầng, thiết bị làm việc được xếp vào hàng tiêu chuẩn nhất của Ford Việt Nam. Đồng nghiệp của tôi, những chàng trai với gương mặt lấm lem dầu xe nhưng bừng sáng những nụ cười thân thiện, có đôi tay to sù sì nhưng vô cùng khéo léo và chuyên nghiệp; những cô gái trẻ trung, đáng yêu đầy nhiệt tình và tận tâm với công việc cũng như với khách hàng. Phải, tôi yêu tất cả, giống như những người anh em, chị em trong gia đình tôi vậy. Cả những khách hàng đã đến Công ty mà tôi từng gặp, dù họ khó tính hay vui vẻ, xởi lởi, tôi đều thấy họ thật dễ mến. Thậm chí có đôi lúc họ là những thử thách cam go đối với tôi nhưng tôi luôn biết ơn họ vì nhờ có họ tôi được thấy mình trưởng thành hơn.
Những buổi học, những buổi sinh hoạt chung của tập đoàn gắn bó chúng tôi vào với nhau, học hỏi và chia sẻ cùng nhau được nhiều hơn. Tôi thấm thía lĩnh hội tinh thần Gami: đó là học hỏi mọi lúc mọi nơi, đó là tinh thần cầu tiến vươn cao vươn xa hơn nữa, đó là tinh thần trách nhiệm luôn ở mức độ cao nhất, đó là sự đoàn kết và tình thân ái...
Hôm nay, từng đoàn xe ra vào xưởng, hết lượt khách này đến lượt khách khác mà tôi tiếp nhận và phải cố ghi nhớ từng người, từng đặc điểm sửa chữa của xe để tiện cho việc chăm sóc khách hàng, có thể chiếm gần hết bộ nhớ của tôi nhưng thực sự tôi chưa bao giờ quên tự hào rằng, mình là một con người Gami, trong mình thấm đẫm tinh thần Gami. Nơi đây chính là mái ấm gia đình thứ hai của tôi sau mái ấm mà tôi đã được sinh ra và trưởng thành, nơi đó cho tôi được làm công việc yêu thích của mình, cho tôi được toàn tâm cống hiến, nơi cho tôi gặp gỡ những tấm gương sáng trong công việc và trong cuộc sống. Nhớ lại thuở ban đầu mòn mỏi trong lo lắng, chờ đợi, gian nan trong việc cầm cự với sự thất nghiệp để đến với Gami, có lẽ giây phút hiện tại là sự đền bù xứng đáng cho những gì đã qua dành cho tôi. Nếu bây giờ có ai đó cho tôi quyền được lựa chọn lại, tôi vẫn sẵn sàng dùng tất cả những thàng ngày dở khóc dở cười đầy căng thẳng kia để đánh đổi lấy ngày hôm nay, lấy vị trí và địa điểm mà tôi đang đứng giờ này mà không hề hối tiếc, như tôi đã từng làm.

“Ở đâu có ý chí, ở đó có con đường” không chỉ là tuyên ngôn của Gami mà đó còn là một chân lý được khẳng định qua sự trải nghiệm của chính bản thân tôi. Cùng với khát khao cống hiến, tôi hy vọng và tin tưởng rằng sau những bước đi đầu tiên nhiều khó khăn, chông gai nhưng cũng không thiếu nỗ lực và khả năng bứt phá, Ford An Đô của chúng tôi sẽ được nếm quả ngọt của đỉnh cao thành công.
Bởi vì “There is a will, there is a way!”.